Tuyển tập những bài thơ ngày 20/11 về thầy cô ý nghĩa

Hãy cùng gửi tặng cho thầy cô những lời chúc,những đóa hoa và những bài thơ hay nhất để bày tỏ lòng tri ân sâu sắc đối với những người lái đò sớm hôm tần tảo mang đến tri thức cho đời.Dưới đây là tuyển tập những bài thơ ngày 20/11 về thầy cô vô cùng ý nghĩa.

1.Bài thơ:“Nghe thầy đọc thơ”’,Trần Đăng Khoa


Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quênhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êmêm như tiếng của bànăm xưa
Nghe trăng thuở động cầu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra
 

2.Bài thơ:“Thầy vàchuyến đòxưa”,Trần Quốc Đạt


Lặng xuôi năm thángêm trôi
Con đòkể chuyện một thời rất xa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đóít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh bóng người
Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian…
 

3.Thầy

Cơn gióvôtình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đólàbụi phấn
Màsao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi?Đãbao năm rồi hở?Thầy ơi…
Lớp học tròra đi,còn thầy ở lại
Mái chèo đólànhững viên phấn trắng
Vàthầy làngười đưa đòcần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu…
 
 

4.Ơn thầy côgiáo


Tri thức ngày xưa trở lại đây,
Ân tình sâu nặng của côthầy!
Người mangánh sáng soi đời trẻ
Lái chuyến đòchiều sang bến đây?
Đòđến vinh quang nơi đất lạ;
Cám ơn người đãlái đòhay!
Ơn này tròmãi ghi trong dạ…
Người đãgiúp con vượt đắng cay!
 

5.Người lái đò,Thảo Nguyên


Một đời người-một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa... 
Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đòtríthức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
Con đòmộc-mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đòđầy qua sông.
 
 

6.Bài thơ:“Khi thầy về nghỉ hưu”


Cây phượng giàtreo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp
“Các con ráng…năm nay hècuối cấp…”
Chút nghẹn ngào,bụi phấn vỡ lao xao
 
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nao bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng,đất vọng đồng dao.
 
Mai thầy về,sân trường cũ nằm đâu?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi
Dẫu cay đắm,dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau
 
Mai thầy về,mùa gọi nắng lên cao
Vaiáo bạt như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đãbao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!
 

7.Bài thơ:“Nhớ côgiáo trường làng cũ”,Nguyễn Văn Thiên


Bao năm lên phố,làng xa
Nhớ con bướm trắng hoa vàng bướm quê
Nhớ bài tập đọc aê
Thương côgiáo cũ mơ về tuổi thơ
Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
Tay côcầm ấm đến giờ lòng em
Vở ngày thơ ấu lần xem
Tình cônhư mẹ biết đem sánh gì
Tờ I nguệch ngoạc bút chì
Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
Thương trường cũ,nhớ làng quê
Mơ sao được một ngày về thăm cô.
 


8.Người lái đòthầm lặng,Thành Xuân


Ngôi trường thân yêu ngày xưa đây
Thấm thoát thoi đưa theo thời gian
Ơn sâu công thầy những kỷ niệm
Tóc xanh thầy côđiểm pha sương.
Như người lái đòtrong thầm lặng
Chẳng quản vất vả bao gian nan
Ươm tri thức,âm thầm gieo mầm
Dậy thành người đàn em hôm nay.
 

9.Bài thơ:“Côthầy tôi”,Giang Phú


Trong trường vất vãdạy đàn con
Chẳng ngại gian lao quãng thân mòn
Lósáng bình minh cơm mãi vội
Về đêm lịm tắt bữa chưa ngon
Âm thầm chỉ dẫn ơn luôn nhớ
Lặng lẽ khuyên răng nghĩa vẫn tròn
Áo đẫm mồ hôi toàn bụi phấn
CôThầy khổ nhọc tựa ngàn non.
 
 

10.Bài thơ:Nhớ ơn thầy,Phan Trung Trực

 
Thầy ơi mấy khúc đoạn trường
 Trăm năm vẫn mãi tình thương cho trò.
 Ngày đông lặng lẽ chuyến đò
 Vừa chèo vừa lái đưa đòsang sông.
 Thầy sống với bao bão giông
 Khổ cam chịu đựng trong lòng thầy thôi.
 Em đi đến hết cuộc đời
 Trong tim vẫn mãi những lời khắc ghi.
 

11. Bài thơ:“Tình thầy cô”,Giáp Nguyệt

 
Thầy cônghĩa rộng tựa bầu trời
 Tốt đẹp dành tròmãi chẳng vơi
 Hạnh phúc do yêu nghề dạy trẻ
 Gian nan bởi thích nghiệp trồng người
 Đưa đòchỉ lối về muôn nẻo
 Chở đạo tìm đường đến khắp nơi
 Trọn kiếp quên mình vìgiáo dục
 Tình kia sao kể hết bằng lời.
 
Hãy dành tặng cho thầy cô-những người lái đòtần tảo trên dòng sông tri thức sự kính trọng,tình yêu thương vàlòng biết ơn chân thành vàsâu sắc nhất nhé.
 

Từ khóa liên quan

keyboard_arrow_up